TRANG SINH HOẠT CỦA BÀ CON QUẢNG TRỊ BẮC CALIFORNIA & THÂN HỮU YÊU MẾN QUẢNG TRỊ
▼
Thursday, May 6, 2021
Mùa Xuân Nào Con Về? - Lê Văn Tiến tản văn
- Khi mô
con về thăm mạ, lúc ni mạ yếu rồi con nhớ về sớm nghe Mỗi lần
tôi gọi điện thoại về Mẹ tôi đều nói như thế. Tuy tôi có những lời trấn an
mẹ nhưng lòng tôi không khỏi ray rứt. Hơn hai mươi năm sống ở xứ
người chưa có một cái tết nào tôi về thăm mẹ, ở bên mẹ trong những ngày xuân
đầm ấm như hồi còn tuổi thơ.
Tết này tôi được một tháng phép để về với mẹ về
với quê hương làng xóm mà trong ký thức tôi luôn là một búc tranh thật tuyệt
vời. Hành lý đã chuẩn bị xong. Chưa đến mười ngày nữa là tôi được ở bên Mẹ. Hai
Mẹ con sẽ tha hồ kể chuyện xưa, chuyện nay, chuyện những ngày Mẹ tôi mỏi mòn
trông đứa con xa trở về. Tuy công
việc công ty rất bận rộn nhưng ví lý do chính đáng nên Boss của tôi là Jim
Campbel cho đi một tháng phép. Ông ta rất thấu hiều hoành cảnh những người sống
xa xứ còn thân nhân ở quê nhá. Trước đây Jim có tham gia trong chiến tranh Việt
Nam trước năm 1975 thuộc sư đoàn 101 nhảy dù, đơn vị của ông đóng ở căn cứ
Trảng Lớn -Tây Ninh rồi sau đó chuyển ra A sao - Huế. Tôi có được những
thông tin đó nhờ lúc phỏng vấn tôi vào làm việc cho công ty ông. Jim vui mừng
nhận tôi vào làm việc khi biết tôi cũng ngày xưa cũng ở trong quân đội. Jim bảo
ông ta cần những người làm việc có năng lực và tinh thần kỹ luật cao. Jim kể
cho tôi nghe những kỷ niệm chiến trường mà ông ta đã trải qua. Nhất là mối tình
của ông và một nguời thiếu phụ Việt Nam tên là Tuyết Sương ở Gò Dầu -Tây Ninh
khi đơn vị ông ta đóng quân ở đó năm 1969. Hai người yêu nhau và có môt đứa con
gái. Đứa con sinh ra đời thì Jim bị thương đưa về Đệ Thất Hạm Đội và sau
đó giải ngủ trở về Hoa Kỳ. Trở về Mỹ Jim tiếp tục học Đại học ngành Quản trị
kinh doanh. Năm 1985 Jim về Việt Nam du lịch kết hợp tìm đứa con gái thất lạc
năm xưa. May mắn Jim đã tìm được người con gái thất lạc tên Sâm. Mẹ Sâm qua đời
khi cô gái mới 2 tuổi nên Sâm không biết gì về lai lịch của cha cô. Sâm ở với
người dì ruột cho đến ngày được người cha Mỹ bảo lảnh qua Hoa kỳ năm 1986.
Đến
bây giờ thì Samy (đổi tên Mỹ) đã có gia đình và có hai con. Jim nói tiếng Việt
khá lưu loát, thường mời chúng tôi về nhà chơi trong những ngáy lễ lớn để
thưởng thức tài nấu ăn của ngưởi con gái mang hai giòng máu Việt Mỹ. Samy
nấu những món ăn Việt Nam rất ngon dù bây giờ cô ấy đã lập gia đình với một
người chồng bản xứ.Trong chiến tranh có những sự mất mát rất đau thương. Samy
là một trong vô số nạn nhân của cuộc chiến. Có những người con lai cho đến bậy
gờ không biết gốc gác và số phận của mình.Samy là cô gái may mắn được cha bảo
lảnh qua Mỹ còn những người con lai khác suốt đời không biết cha mình là ai.
**** Mùa xuân
này tôi sẽ được trở về mái nhà xưa, có ngươì mẹ hiền thân yêu ra đứng đón. Lưng
đã còng tóc bạc phơ và đôi mắt mỏi mòn vì năm tháng trông ngóng tin con. Căn
nhà đó có rất nhiều kỷ niệm tuổi thơ của tôi. Lúc còn nhỏ tôi hay theo cha ra
đồng phụ giúp làm ruộng nhờ vậy tôi thuộc hết những tên các xứ ruộng của làng
tôi. Những cái tên nghe thật thân thương: Ruông Gà, ruộng Tráng, ruộng Đội,
ruông Cồn vân vân. Cha tôi thường ra đồng với cái cuốc và chìếc gàu sòng trên
vai. Người hay ngâm nga bài hát "Các anh đi” của Văn Phụng:
Các anh
đi ngày ấy đã lâu rồi Các anh
đi đến bao giờ trở lại Xóm làng
tôi trai gái vẫn chờ mong Làng tôi
nghèo nho nhỏ bên sông Gió bấc
lạnh lùng thổi vào mái rạ Làng tôi
nghèo gió mưa tơi tả Trai gái
trong làng vất vã ngược xuôi ……………………………………………………… Bài hát
thật hay nói lên một bức tranh đồng quê êm đềm có những anh nông dân những cô thôn nữ quanh năm gắn liền với cuôc sống chân lấm tay bùn nhưng
vô vàn thương mến. Cha Mẹ tôi quanh năm làm ăn vất vả hết thời vụ làm nông thì
đi buôn cá ở biển Gia Đẳng gánh lên bán chợ tỉnh nhưng cuộc sống vẫn khó khăn
và thiếu thốn .
Tôi nhớ mỗi lần ăn cơm, nồi cơm bao giờ cũng độn khoai nhiều
hơn cơm. Cha Mẹ tôi thường dành phần cơm cho anh em chúng tôi. Tuy cuộc sống
cực khổ thiếu thốn nhưng không khí gia đình rất hạnh phúc đầm ấm. Quanh năm làm
lụng vất vả nhưng đến những ngày tết Mẹ tôi thường chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho
gia đình. Những bộ quần áo mới cho chúng tôi. Những cổ bánh mứt để cúng ông bà.
Một con gà trống để cúng giao thừa.Cha tôi trang hoàng lại nhà cửa. Trên bàn
thờ tổ tiên bày biện đầy đủ hoa quả, hương trầm.Cả nhà quây quần bên nồi bánh
chưng nấu bằng củi dương, anh lửa hồng toả ra làm không khí gia đình vui hẳn
lên. Ngoài trời lạnh cóng nhưng trong lòng tôi rộn ràng và ấm áp một niềm vui,
chờ ngày mai mồng một tết được mang những bộ áo quần mới để khoe với mọi người.
Anh em tôi sẽ được những đồng tiền mừng tuổi của bà con nội ngoại.Tuổi thơ bao
giờ cũng vô tư và hồn nhiên như thế đó. Còn cha mẹ tôi thì chịu cực khổ và hi
sinh vô bờ bến. Hạnh phúc của Người khi thấy đàn con thơ lớn khôn từng ngày.
Bây giờ tôi đã làm cha mới thấu hiểu đìểu đó. Công ơn của cha mẹ suốt đời tôi
không bao giờ quên. Miên man với những suy nghĩ về những mùa xuân xa xưa đúng
với tâm trạng của bản nhạc mà tôi rất thích:
Ước gì
giờ này mẹ đang ôm con trong lòng mà ru Cho mẹ
còn nghe hương xuân trao cha mới vài xuân đầu Ước gì từ
một thời xưa êm đềm thành mùa xuân mới Hoa rộ
đầy trời mẹ ban cho con xuân vừa nằm nôi Ước gì
giờ này anh đang ôm em xuân về ngoài kia Mối tình
bình yên đôi ta không lo lắng gì chia lià Thế mà
người tình phải đi, thế mà cuộc tình tan vỡ Thân
phận bềnh bồng để xuân trôi qua âm thầm đợi mong …, Tác giả
nhớ về người mẹ và người yêu bên kia bờ đại dương còn tôi vớí tâm trạng
bồi hồi không sao tả được. Mong rằng khi đặt chân về đến quê hưong, Mẹ tôi
vẫn mạnh khỏe anh em tôi và bà con làng xóm ai ai cũng bình yên. Tôi là đứa con
sống tha phương nhưng luôn luôn nghĩ về quê cha đất tổ. Nơi đó tôi đã
sinh ra và lớn lên với hương đồng cỏ nội với tình yêu của cha và lòng thương
bao la của mẹ. Người con gái năm xưa cũng lỡ chuyến đò tình cất bướcsang ngang.
Tôi không trách cứ em điều gì vì: Trăng tròn rồi lại khuyết, bèo hợp rồi sẽ
tan. Đó là định luật của tạo hóa như em đã từng nói:
Anh
phiêu bạt nơi chân trời góc bể Em còn
gì nguyên vẹn để tìm nhau Nghìn u
uất dìm sâu trong đáy cốc Bếp lửa
tình yêu chờ nhen lại kiếp sau
Nhìn ra
ngoài trời nắng vàng rực rỡ, không khí mùa xuân ùa về khắp nơi. Tôi nhâm nhi
một tách trà tiếp tục nghe những bản nhạc xuân và thầm nghĩ trong lòng. Mẹ ơi
mùa xuân này con sẽ vể với Mẹ. Lê Văn
Tiến