Khi Anh Về Với
Biển Chẳng Cùng Em – thơ đinh thị thu vân
có một phần đời
kín đáo của anh em đã giữ
em đã nâng niu
- ngày tháng ấy đẹp vô cùng
đẹp vô cùng gia
tài mình vun vén
ngắn ngủi thôi,
mà không thể tan mờ
ngắn ngủi thôi
mà giằng xé những câu thơ
bao lần biển,
bao lần thương sóng trắng
đêm đã bao lần
âu yếm phủ tràn tim
em nương vai,
em cúi xuống dạt dào hôn
em lặng khóc lỡ
làng anh chẳng biết
em đã có vòng
tay anh tha thiết
giữa cận kề vẫn
biết cũng đành qua
giữa cận kề
không dám gợi xót xa
hạnh phúc đến
bao giờ… em đã không dám hỏi
không dám hỏi
khi nào mình trở lại
nước mắt em ăm ắp
giấu riêng mình
muộn màng quá
không cách gì trao gửi hết
em ôm anh se sắt
sợ ngày mai
ngày mai xa
nhau, sao không cho em được chết
để nghìn năm
tròn vẹn ấm êm này!
anh tĩnh lặng
mà em giông bão quá
lý trí ơi không
khác được những ngày mai
em sao mà không
chết được phút giây này
khi say đắm viền
rưng rưng khoé mắt
tình yêu của
em, lẽ sống của em đây
em chẳng thể
còn anh, không thể vì nhau thêm được nữa
biển ấy xa vời
mai này trăm cách trở
biển của những
ngày yêu… em quanh quẩn bên người
bao nhiêu sáng
bao nhiêu chiều bao nhiêu tối
Vân ơi Vân ơi lời
gọi ấy sắp xa rồi
mắt em cay mấy
bận ngậm ngùi
anh từ sóng hướng
về em đăm đắm đợi
mình bước về
phía nhau nghe gió gọi
em biết rồi mai
em sẽ không trở lại bao giờ
thương nhớ ấy
ngàn sóng kia sẽ thay ta mà nói
khi anh về với
biển chẳng cùng em…
đinh thị thu vân
