Friday, July 31, 2026

Điệp Khúc Mưa Buồn / Nỗi Buồn Cổ Tích - thơ Đăng Nguyên



 


ĐIỆP KHÚC MƯA BUỒN
 
Mưa Sài Gòn hay là mưa đất khách
Tiếng nỉ non như xối xả trong hồn
Mỗi đêm buồn nghe từng giọt mưa tuôn
Muốn quên đi sao lòng ta cứ nhớ.
 
Mưa Sài Gòn hay là mưa xứ Huế
Dòng sông Hương tí tách mỗi đêm trường
Từ Thành Nội mưa hoài tới cô thôn
Như thương đau kéo dài niên vạn kỷ.
 
Mưa Sài Gòn hay là mưa Sông Bé
Chiến trường xưa mưa bom đạn đầy trời
Khói lửa tơi bời chiều thế kỷ hai mươi
Nên qiên đi mà sao hoài muốn nhắc.
 
Mưa Sài Gòn hay là mưa đất Bắc
Hoàng Liên Sơn mưa lầy lội đầy đường
Doàn Tù Đày Cải Tạo chỉ còn xương
Một ngày dài bằng thiên thu vạn cổ.
 
Mưa Sài Gòn hay mưa về Bến Gỗ?
Căn gác buồn nhớ bé đấy tình thương
Không cảnh nào buồn có thể buồn hơn
Như quên đi mà cứ hoài nhung nhớ.
 
Mưa Sài Gòn hay mưa chiều quá khứ
Giọt lệ nào khóc mãi cho quê hương
Đêm Thu mưa từng giọt vấn vương
Mưa ướt mưa tuôn mưa hoài không dứt.

Maryland, Thu 2025
Đăng Nguyên









NỖI BUỒN CỔ TÍCH
 
Yêu một người sao người đi vội vã
Chiếc áo choàng vai nhớ cả con đường
Đề mùa Thu vàng lá đổ muôn phương
Tôi lặng lẽ ôm mối tình xa vắng
 
Yêu một người rồi tâm tư trầm lắng
Sợ mùa Thu mưa gió bay khắp trời
Tôi âm thầm nhặt là Thu vàng rơi
Về phong kính cho nỗi buồn sâu thẳm
 
Để quên em tôi làm người phiêu lãng
Mỗi đêm Thu ngồi lặng ngắm trăng buồn
Thiết tha này không đủ chỗ vấn vương
Tôi quay mặt đi về phương trời xám
 
Không trách em vì tuổi đời duyên dáng
Bến nước mơ thành mây tím mây hồng
Dù khác màu em vẫn rất thanh tân
Tôi trở lại mang nỗi buồn cổ tích.
 
Đăng Nguyên
 


 




Trích: Tạp chí Văn Học Nghẽ Thuật Biên Khảo CỎ THƠM số  112 / Jun-2026.