Tuesday, May 19, 2026

Hoa Vông Vườn Bông Phan Thiết Nở Đỏ Lòm Mặt Sông Nước Mắt / Hello Mùa Xuân Mới - thơ Trần  Vấn Lệ 



HOA VÔNG VƯỜN BÔNG PHAN THIẾT NỞ ĐỎ LÒM MẶT SÔNG NƯỚC MẮT


Không lẽ vậy, mới mà xưa mà cũ?
Năm mươi năm hơn, hai Thế Kỷ, không tròn!(*)
 
Nụ môi hồng chưa kịp cái hôn...
hai con mắt đỏ lòm chưa nhắm!
hai bàn tay đưa ra chưa nắm,
Người xa người về lại... chẳng còn chi!
 
Hai con mắt:  hai cái hố đen sì.
Đời là nghĩa trang:  mồ hoang lấp liếm.
Người lính cũ ngẩn ngơ kỷ niệm:
Mẹ của tôi, Cha của tôi đâu?
 
Dòng sông Mương, tôi nhớ có hai cầu,
Nay còn chỉ một cái cầu chưa sập!
Đất Nước mình không còn chỗ nấp,
Nước mắt chảy xuôi... xuôi xuôi những con sông!
 
Hai bàn tay:  hai cánh đồng không lúa.
Hai bàn chân không chỗ đứng sân Đình.
Hai chữ Đau Thương và hai chữ Điêu Linh,
người lính cũ gối đầu bao nhiêu đêm Cải Tạo!
 
Nay, nó nói cho cạn lòng, rốt ráo:
"Hỡi đời ơi tôi chưa hết tuổi ba mươi,
sao tôi về không thấy Mạ tôi cười?
sao tôi về không thấy em tôi đòi kẹo, bánh?
 
Hai mươi năm tôi đi lính... lính, lính...
Tôi-Trở-Về-Quê-Quán-Cũ-Hoang-Vu!
Tôi không nói ai đích thị kẻ thù.
Không lẽ Thời Gian Lệ Trào Sau Chớp Mắt?
 
*
 
Tôi không gọi được cái gì là Tổ Quốc,
trải bài thơ thay cái khăn mùa soa...
Bạn đưa tôi bó nhang:  anh cắm nữa đi mà...
"Rồi-Hai-Đứa-Mình-Đi-Anh-Kìa-Xe-Thổ-Mộ".
 
Đường công hương nghe ngập ngừng tiếng vó...
Tiếng vó câu buông buông đứt quãng buồn buồn.
Đất Mẹ bây giờ là Đất Mộ quá thương,
Thơ không phải Văn Chương mà thơ là Lòng-Con-Nít!
 
Tôi cảm ơn bạn tôi nhiều, thật nhiều, không ít,
bạn cầm hôn bài thơ này như hít...
hương nội gió đồng...
 
Hôn cả hoa vông hoa vông Vườn Bông 
nở rực rở đỏ lòm mặt con sông chảy ngang qua Phan Thiết...
 
Trần Vấn Lệ
(*) 1975...thuộc về Thế Kỷ 20,
     2026...thuộc về Thế Kỷ 21.
Bài thơ này lem luốc ngày 13 tháng 5 năm 2026 tại Temple City California nước Mỹ.



HELLO MÙA XUÂN MỚI
 
Có lẽ... mùa Xuân tới thật rồi
bầu trời bàng bạc chút mây trôi
chim vui vẻ hót trong chòm trúc
lá gió rung rinh ánh mặt trời...
 
Con đường trước ngõ nhà tôi đẹp
sạch tựa như là ai quét khuya...
Không thấy lá bay, không thấy rác
chỉ thấy mặt đường khói có bay...
 
Những nhà hàng xóm tôi đều đẹp
hoa nở lung linh chẳng một nhà 
Vài khóm hồng nhung, vài chậu cúc
Tết tàn còn giữ nét kiêu sa!
 
Chiếc xe bus chở học trò, vui
tới trạm dừng chờ một chút thôi
chút khói nhẹ bay và chút nhớ
bóng hình xe bus đã xa xôi...
 
*
 
Có lẽ mùa Xuân tới sáng nay?
Dễ thương!  Tôi vẫn biết đêm, ngày
những hôm áo mặc hai ba lớp
giờ nắng hồng reo nhung lụa bay...
 
Nghĩ tới Quê Hương giờ chắc đổi,
học trò chắc chải tóc bên thềm...
Lát rồi tất cả đi làm hết
có nhớ Thầy xưa không các em?
 
Có nhớ!  Thật lòng không nói khác?
"Chúng Ta Ai Cũng Có Ngày Xưa!".
Ngày xưa thân ái... làm sao trả
nguyên vẹn vuông tròn những ước mơ...
 
Trần Vấn Lệ