Kẻ
Ăn Mày Sự Thật / Nắng Vườn Xanh - thơ Lê Văn Trung
KẺ ĂN MÀY SỰ THẬT
Đời
làm thơ như một kẻ hát rong
Tôi
hát mãi bài tình ca buồn của người hành khất
Tôi,
người ăn xin, ăn mày sự thật
Ăn
mày những mặc khải Thánh linh
Cả
trái tim em hồng tươi dòng máu nguyên lành
Thuở
mặt đất chưa nhú mầm tội lỗi
Thuở
Adam Eva chưa một lần phạm tội
Trong
cánh rừng nguyên thủy Tôi và Em
Ta
như chim muông như suối chảy vô tận vô cùng
Em
trong vắt giữa lòng tôi trong vắt
Em
thơm ngát giữa hương mùa thơm ngát
Như
lời chim như sắc bướm như cỏ biếc thảo nguyên vàng
Ôi
tôi làm thơ như một kẻ hát rong
Tôi
hát mãi bài tình ca buồn của người hành khất
Tôi
tìm kiếm con đường sự thật
Tự
đóng đinh mình trên thập giá đời tôi
Mấy
ngàn năm máu vẫn thắm hồng tươi
Vẫn
nhỏ xuống nở mầm hoa cứu rỗi
Vẫn
nhỏ xuống trên con đường chuộc tội
Tôi
làm thơ như kẻ hát rong
Đang
lang thang hành khất một nụ hồng
Đang
đói khát dòng sữa nguyên lành em vô nhiễm
Người
sẽ đến ! Em ơi Người sẽ đến !
Lê Văn Trung
NẮNG VƯỜN XANH
Ở đây nắng trải vàng như lụa
Sao chẳng ai về phơi áo hoa
Có con chim hót trong vòm lá
Làm rơi giọt nắng xuống trang thơ
Ở đây trời xanh như ngọc diệp
Sao chẳng ai về nhuộm tóc mây
Có đôi bướm trắng vờn trong gió
Làm vương nhè nhẹ phấn hoa bay
Trời lên cao trời trong thật trong
Sao chẳng ai về tô thêm môi hồng
Có loài hoa nở mùa xuân trước
Mà sắc hương còn vương trong lòng
Không ai về ngắm sen vào hạ
Ngắm nắng vườn xanh mặc áo vàng
Ngắm thơ tôi nở muôn ngàn đóa
Ngàn đóa cho người đã tỏa hương
Lê Văn Trung
2012

