Showing posts with label Huy Phương. Show all posts
Showing posts with label Huy Phương. Show all posts

Monday, August 11, 2025

Sài Gòn & Hà Nội - Huy Phương

]Sau khi đi tù về vài năm, khoảng 1985, tôi có mở một tiệm làm hình và tráng phim gia công trên đường Lý Thái Tổ, Sài Gòn.

Nhờ vậy, ở đây tôi có dịp tiếp xúc với nhiều người đủ mọi tầng lớp xã hội và ở khắp mọi miền, nhất là dân miền Bắc, sau tháng Tư, 1975, đổ xô vào Nam kiếm ăn rất nhiều. Vì dù miền Nam sau ngày “giải phóng” đã xuống cấp tột cùng, trông cũng còn khá giả, tươm tất hơn ở miền Bắc sau 20 năm dưới chế độ Cộng Sản

Monday, April 7, 2025

Sài Gòn, Nỗi Nhớ - Huy Phương 





Mỗi người miền Nam đều có một quê hương, một thành phố, dù đó là Ðà Lạt, Nha Trang, Cần Thơ hay Sóc Trăng… nhưng tôi nghĩ rằng mỗi người dân miền Nam từ ngày rời bỏ quê hương ra hải ngoại đều có một chút Saigon mang theo.

Saturday, March 15, 2025

Con Là Con Mèo Trạng Của Mạ - thơ Huy Phương



Mạ sinh con đang lúc nhà nghèo khó
Một phần cơm, khoai sắn độn hai phần
Thuở ấu thời, mắm cà cùng muối đậu
Con đã quen ngon miệng món nhà bần.

Lúc mớ rạm ngoài đồng đem ram muối
Muà nước lên con bống thệ kho khô
Những chột nưa mạ nấu cùng tí ruốc
Rau tập tàng vị ngọt những ngày thơ.

Wednesday, January 15, 2025

Những Người Muôn Năm Cũ - Huy Phương



Âm nhạc thường mang kỷ niệm của quá khứ. Âm nhạc không có phần hoài tưởng là những nốt nhạc vô hồn. Tôi xin cám ơn nhạc sĩ Phạm Đình Chương đã cho chúng ta bài “Ly Rượu Mừng” bất hủ. Những năm đón giao thừa trong nhà tù tập trung giữa không khí giá lạnh của miền Bắc, chúng tôi hát “Ly Rượu Mừng” mà dàn dụa nước mắt nhớ lại những mùa xuân êm ấm đã qua, mà buồn đến vận nước, mà thương mẹ, nhớ em, nghĩ đến đàn con nheo nhóc.

Saturday, October 19, 2024

Văn Hóa Nói Tục Chửi Thề - Huy Phương


Nói tục, chửi thề có sướng không? Không khoái lỗ miệng thì người ta đã không nói. Bỗng dưng một hôm, gặp một thằng bạn nối khố bốn mươi, năm mươi năm về trước, mừng quá không dằn được tấm lòng hoan hỷ, đã kêu lên: “Tổ cha mi, tau tưởng mi chết mô mất đất rồi!” Tiếng chửi không có gì là tục tằn mà còn mang chút âu yếm chỉ dành cho những người và những gì thân ái nhất. Không tin, bạn có quen biết thì cứ hỏi các cô nữ sinh Đồng Khánh ngày nào, gặp gỡ nhau là cứ ríu ra ríu rít, “mệ nội, tổ cha” lia chia mà không thấy gì trong đó là có chút vô giáo dục.

Monday, June 19, 2023

Nỗi Buồn Chiến Tranh Qua Thi Ca Miền Nam (1945-1975) – Huy Phương


 

Chiến tranh được định nghĩa như một cuộc tranh giành hơn thua, xung đột vũ trang vì quyền lực, chiếm đoạt lãnh thổ, áp đặt chủ nghĩa hay để trả thù, rửa hận. Nhiều nhóm người và dân tộc đã nhân danh nhiều thứ như tự do, độc lập, giải phóng... để mở cuộc chiến tranh.

Saturday, November 26, 2022

Từ Lê Văn Tám đến Tô Vĩnh Diện, những ‘huyền thoại’ mị dân - Huy Phương


Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Hôm nay tôi đau buồn mà thú nhận rằng: cộng sản chỉ biết “tuyên truyền và dối trá.” (Mikhail Gorbachev)

Ngày xưa khi chúng tôi đang ở trong Ban Biên Tập của Đài Phát Thanh Quân Đội VNCH, mỗi ngày làm việc, chúng tôi thường nhìn lên câu khẩu hiệu treo trên tường: “Có tin mới viết – Không tin thì đừng viết!” Tin đây là tin tưởng, tin sự thật, vì mỗi điều viết ra, mỗi lời nói, đến với người lính, người dân đều có tính cách thông tin, mà thông tin phải dựa trên sự thật. Vả lại người dân, người lính miền Nam, dù với những người ít học, nhưng hằng ngày được tiếp cận nhiều nguồn tin khác nhau, mắt thấy tai nghe, có trình độ hiểu biết và phán đoán, không thể nào lừa bịp được họ.

Saturday, November 19, 2022

Tố Hữu Vai Kép Nịnh Trong Tuồng Chèo - Huy Phương

tạp ghi



Có hai lý do để cho Việt Nam ngày nay là một đất nước có nhiều tượng đài và nhà lưu niệm nhiều nhất trên trái đất này, thứ nhất là để lưu lại những vết tích của những người Cộng sản, sợ rồi một ngày kia sẽ mai một, hai là chủ trương “có làm có ăn” của viên chức đảng ngày nay.

Saturday, April 23, 2022

Chúc Thư thơ Huy Phương
          (trích trong “Ga Cuối Đường Tàu”)













Tôi người lính già ở xa tổ quốc
Xa chiến trường lưu lạc tới đây
Nơi quê người sương pha tuyết đổ
Mang nỗi đau con ngựa lạc bầy.