Showing posts with label Nguyễn Vô Cùng. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Vô Cùng. Show all posts

Wednesday, January 28, 2026

Xuân Giữa Ngày Đông / Dây Chạc Chìu - thơ Nguyễn Vô Cùng





 




XUÂN GIỮA NGÀY ĐÔNG

Ai lấy ngày đông vẽ dáng xuân
Phải chăng con tạo biếng xoay vần?
Bài ca lạc điệu vang hờ hững  
Tờ lịch vô duyên rớt ngại ngần

Friday, June 3, 2022

Có Một Thời Hoa Niên – thơ Nguyễn Vô Cùng













Có một thời hoa niên
Lòng chưa biết muộn phiền
Cơn mưa bvu2i mộng mị
Giọt nắng ấm hồn nhiên

Wednesday, May 11, 2022

Chiếc Áo Tơi - thơ Nguyễn Vô Cùng
 













Chiếc áo tơi mẹ mang ngày tháng cũ
Theo con đi từng góc biển chân trời
Khi bão bùng hay gió rét mù khơi
Con ấm áp trông chở che tình mẹ

Monday, April 25, 2022

Mối Tình Quê - thơ Nguyễn Vô Cùng
    (Thân tặng bằng hữu đã lớn lên bên dòng Thạch Hãn, Quảng Trị)














Dù phiêu bạt cuối chân trời
Dòng sông kia vẫn một đời thiết tha
Đầy vơi mấy dãy phù sa
Lở bối mấy chặng quan hà tái tê
Thủy chung một mối tình quê
Thăng trầm sông vẫn vỗ về yêu thương

Saturday, April 2, 2022

Chiều Cuối Tuần - thơ nguyễn vô cùng









Chiều cuối tuần ra phố
Từng dòng thác xe tuôn
Về nghe đầy nỗi nhớ
Quán vắng nơi đầu thôn 

Tuesday, March 15, 2022

Y Xuân – thơ Nguyễn Vô Cùng
                                 ( tặng Quý)









Xuân đã về đây, đã về đây
Lòng xuân rạo rực, ý xuân say
Dang tay ôm cả đất trời lại
Góp gió hương về ủ rượu cay

Wednesday, February 16, 2022

Ly Hương Phú - Nguyễn Vô Cùng










Sông Hãn mờ sương;
Núi Mai lộng gió.
Cửa Việt còn đây;
Khe Sanh vẫn đó.
Địa danh nào lừng lẫy đông tây;
Khí tiết nọ rạng ngời kim cổ.

Wednesday, January 26, 2022

Thơ Xuân Nguyễn Vô Cùng








TÌNH XUÂN                         

Tiết đổi mùa sang tết lại về
Đón xuân sót lại mối tình khê
Cành mai sân cũ còn vương hẹn
Tiếng pháo nhà xưa cứ lỗi thề

Monday, January 3, 2022

Phố Lạ - thơ Nguyễn Vô Cùng

Có cọng rơm vàng tuổi nhỏ
Buộc người năm tháng lưu ly
Nắng mưa bên trời mấy nỗi
Vương hoài mỗi bước chân đi

Tuesday, December 21, 2021

Giữ Vạt Nắng Phai / Trên Bến Lạ
- thơ Nguyễn Vô Cùng









GIỮ VẠT NẮNG PHAI
Gởi Chị phương xa 

                     
Góc phố hoang vu chiều quán trọ
Nhìn quanh mây vẫn kín ngang trời
Phải chăng cám cảnh người cô lữ
Nên hạt mưa sầu trút chẳng vơi

Saturday, July 3, 2021

Quảng Trị Tha Phương Khúc
                  - thơ Nguyễn Vô Cùng


Vĩnh biệt nhà thơ Nguyễn Vô Cùng








“Chim xa rừng thương cây nhớ cội
Người xa người tội lắm người ơi!”
Lời ru từ thuở trong nôi
Ý sầu man mác cảnh đời tha phương

Friday, May 28, 2021

Ba Mươi Năm... - thơ Nguyễn Vô Cùng








Từ ngày bóng giặc lấn qua sông
Cố lý còn đâu những mặn nồng
Thôn nữ quăng gàu phơi ruộng nẻ
Mục đồng xếp sáo để chiều không

Friday, April 30, 2021

Những Ngày Mưa - thơ Nguyễn Vô Cùng






Những ngày mưa phương xa buồn ơi!
Dằng dặc mây đen kín cả trời
Gió thét từng cơn tràn thịnh nộ
Cuốn theo xác lá rụng tơi bời

Thursday, March 18, 2021

Quê Tôi - thơ Nguyễn Vô Cùng








              Chiều chiều ra đứng ngõ sau,
           Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều
.
                                               (Ca dao) 

Người có biết vùng quê tôi Quảng Trị
Địa danh nào cũng lai láng tình thơ
Ái Tử chênh vênh, Thạch Hãn lặng lờ
Như Lệ lung linh, Cổ Thành man mác...

Monday, March 8, 2021

Chiêu Niệm Một Dòng Sông - thơ Nguyễn Vô Cùng








(Thân tặng bằng hữu đã lớn lên
bên dòng Thạch Hãn - Quảng Trị)

Dù phiêu bạt cuối chân trời
Dòng sông xưa vẫn một đời thiết tha
Đầy vơi mấy dãy phù sa
Lở bồi mấy chặng quan hà tái tê

Monday, February 8, 2021

Những Khúc Chiều Quê - thơ Nguyễn Vô Cùng


 





Có những chiều xưa nắng nhạt màu
Chần chừ mấy vạt cuối hàng cau
Bên hiên thiếu nữ hong làn tóc
Ngắm đóa phù dung bỗng thoáng sầu