Showing posts with label Đào Dân. Show all posts
Showing posts with label Đào Dân. Show all posts

Tuesday, June 3, 2025

Cha Tôi - Đào Dân

 

Cha tôi chết khi tôi vừa tròn bốn tuổi nên những gì còn lại trong tôi về ông gần như là con số không. Có lẽ hình ảnh duy nhất còn sót lại là cái vòng hoa nhỏ làm bằng những sợi thiếc mỏng được sơn màu hồng nhạt luôn quay vòng trên hai cái mây- dơ của chiếc xe đạp mà cha tôi đạp về nhà từ nơi làm việc có tên là Xã Thương vào một buổi chiều hè đã lôi kéo sự chú ý của tôi và bọn nhỏ để chúng tôi chạy theo và reo hò ầm ỷ.

Monday, May 29, 2023

Trôi v min quá kh, lp Đ Ngũ Nguyễn Hoàng Đào Dân 




My năm nay, nht là t khi bưc qua khi tui 75, tôi có mt th cm giác hơi l. Có nhng đng tác thưng ngày thôi, nhưng có lúc nó khơi dy trong tôi mt k nim mơ h nào đó trong quá kh. Cái cm giác mơ h đó li như đang thôi thúc tôi phi làm mt cái gì đó, đ tha mãn vi chính mình, hay k li cho ngưi khác biết. Nhưng ri nó cũng qua nhanh theo dòng thi gian. Ri quên hn. Nhưng có mt lúc đó, nó quay tr li.

Friday, April 21, 2023

Hộ Tống Hạm Chí Linh Và Tôi, Những Ngày Biến Động Đào Dân
 bút ký
(ngày 4 tháng 3 năm 2023)


Nhiều năm nay tôi thường thức giấc nửa khuya. 12 giờ, 1 giờ hay 2 giờ sáng. Có khi ngủ lại được nhưng cũng có khi không. Đêm qua, tôi lại thức giấc gần 2 giờ sáng. Cố ngủ lại nhưng vẫn không tài nào, bởi những hình ảnh của buổi gặp gỡ trưa hôm qua, giữa các sĩ quan cũ thuộc HQ11 với hạm trưởng Vũ Hữu San,  đã khuấy động dòng tâm tư vốn đã sôi nổi của mình và những chuyện xưa tích cũ của những ngày trẻ trung, vui vẻ và cả sôi động vào thời điểm ấy hiện về rõ ràng, từng nét, đã lôi tôi tuột về quá khứ của những ngày đầu năm 72 của thế kỷ trước, để thấy mình trẻ lại, tươi tỉnh lại như buổi gặp gở trưa hôm qua.

Thursday, December 1, 2022

Trên bãi  bin Huntington Beach Đào Dân

tản văn


Sán chủ nhật, vợ chồng tôi rủ nhau ra biển. Đi bộ. Cũng lạ, nhà chỉ cách biển không quá 20 phút lái xe mà mấy năm nay chưa ra ngắm biển một lần nếu không có bạn bè bà con từ xa tới rủ rê đi cùng. Năm nay dù mùa hè chưa qua nhưng không khí mùa thu đã đến ngay trước ngõ. Mặt trời dậy muộn cùng một vài cơn gió nhẹ gây gây như một báo hiệu. Chính sự giao hòa cuả hai mùa trong một ngày làm cho Khoa, vợ tôi  sợ cái nắng chói chang của mùa hè làm bỏng da còn tôi thì lo cái không khí của mùa thu buổi sáng nơi vùng biển sẽ gây cảm lạnh. Do đó, trong khi Khoa đang chuẩn bị một chiếc dù thì mình tôi lại loay hoay lục lọi trong tủ để tìm cho được cái áo khoác.

Saturday, November 19, 2022

Cô Đơn Và Thy ThĐào Dân

tản văn



Tôi không hiu nhng chàng trai áo trng đi tìm đi dương trong nim mơ ưc nào. Và trên hành trình diu vi, ngày mt ngày hai, đt chân lên tng hi cng đông đúc, đưc thy nhng điu mi l, ngưi thy th có cm thy nó bao bc chung quanh mình như mt nghip dĩ không? Hay h đi h sng trên tng hơi th, trên tng bưc chân và trên hin ti có sóng gió, có đàn bà đ ri quên đi tt c?

Saturday, October 29, 2022

Thơ Đỗ Quảng - Đào Dân

ký sự




Trong số anh em Hải quân, nhiều người biết Đỗ Quảng là một nhà thơ. Tuy thơ Đỗ Quảng làm không nhiều, chỉ dăm ba chục bài, đặc biệt những bài thơ làm khi còn  ở quân trường. Thơ Đỗ Quảng không phổ biến rộng trên toàn quốc, vì ngoài một số bài đăng trên báo văn học ở Sài Gòn, phần lớn chỉ đăng trên báo chí Hải quân. Và tôi tuy rất yêu những bài thơ của Quảng, nhưng nếu không có một tình cờ may mắn, tôi đã không còn nhớ được thơ Quảng mấy câu. 

Tuesday, October 18, 2022

Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt HQ 16 và Trận Hải Chiến Hoàng Sa Đào Dân

ký sự



Lời người viết: Bài viết này là một cố gắng ghi lại những gì mà người viết có thể nhớ được sau 20 năm dâu biển. Trí nhớ, tầm nhìn bị giới hạn nên chắc chắn có nhiều sơ sót. Mong qúy bạn đọc tha thứ. Xin cám ơn.

Sáng 15-01-1974, tàu tách bến Tiên Sa. Những tia nắng yếu ớt của một ngày cuối đông đang cố chọc thủng màn mây mù trắng dày đặc để toả ánh sáng xuống mặt biển xanh rì trước mặt. Gió đông-bắc cấp 2. Biển không động, nhưng khi bắt đầu quay mũi, tàu cũng lắc lư dữ dội.

Tuesday, August 2, 2022

Chy Lt Đào Dân

hi ký


Đó là mt bui chiu, mt bui chiu ca năm 1983 vi cơn mưa r rích sau my ngày nng ht. Trưc mt nhà là mt đng rung trng mà lúa hè thu đã thu hoch xong t lâu nay tr thành mt màu trng xóa vi làn nưc bc đang mp mé ngoài b đê thy li. Nhng đàn cò trng đâu bay v đu trên b rung xăm xp nưc và thong th đi lang thang kiếm mi. Không hiu t đâu mà tôi bng ny sinh mt sáng kiến là dùng cn câu cm nh đ bẫy nhng chú cò đang vô tư kiếm ăn kia, bt đem v làm tht đ bi b thêm cho đa con trai đu lòng tui chưa đy năm mà đã hai ln vô bnh vin cp cu.

Wednesday, July 20, 2022

Cảm Xúc Tháng Chin - Đào Dân

tản văn



Cả tuần nay, bầu trời như bị che khuất bởi những tầng mây xám, với một chút gió nhẹ, với một chút nắng vàng. Cây cỏ vẫn xanh tươi, hoa trái vẫn trĩu cành giữa những khu vườn rậm rạp. Không có lá vàng rơi nhẹ trên lối đi, không có gió heo may phe phất, cũng chẳng có những giọt mưa ngâu giăng giăng trên mái tóc bạc. Vậy mà mùa thu đã thực sự trở về.

Wednesday, April 20, 2022

Đường Về Nha Trang - Đào Dân 
tản văn



                                                                                          
Trời vừa sáng hẳn. Trên không, không phải một áng mây mà là cả một màn sương mù trắng đục che khuất bầu trời. Gió nhẹ và mát lạnh làm mặt mũi thì nổi gai ốc trong khi tóc tai với lông mi lông mày thì lấm tấm sương điểm trắng như được đính bạc. Ở đây, mùa hạ dường như đang đi qua và khung trời mùa thu cũng đang chờ đến. Tôi và Mãn cầm túi xách đi bộ giữa lòng thành phố Đà Nẵng còn mơ màng chưa thức dậy.  Vẽ ngái ngủ của đêm vẫn còn váng vất đâu đây, lẩn quất cả trong những hạt sương còn đọng lại trên từng ngọn cỏ hiếm hoi bên lề đường. Những cây cao lác đác bên hè phố cũng đang nhỏ lệ.

Thursday, April 14, 2022

Những Tấm Hình - Đào Dân
tản văn

 



Năm 1979, trong khi tôi đang trằn mình nơi miền Bắc lạnh giá thì ở Sài Gòn, mẹ tôi và bé Nga được anh Khinh chồng chị Anh đưa về quê hương Quảng Trị. Ngoài căn nhà nhỏ gần như đã mục nát trong một con hẻm ở Thị Nghè được bán đi với giá đủ để trang trải cho một chuyến xe về quê, chỉ còn lại đống sách báo mà tôi ký cóp tích lũy được trong mấy năm đi lính là có thể đem bán cân lấy chút tiền lẻ. 

Monday, June 21, 2021

Một Năm Học Ở Trường TỉnhĐào Dân
bút ký

Năm 1951, tôi ra Tỉnh học. Lớp Năm (lớp 1 bây giờ) hay lớp Đồng Ấu tôi cũng không biết nữa. Tôi ở nhà ông Phủ, nhà nằm trên một con đường ngắn, trải nhựa, nối với đường Quang Trung mà trước mặt là trường Thánh Tâm, hồi đó chắc chỉ là một trường Tiểu học của Công Giáo.

Friday, May 28, 2021

Cái Tên Của Tôi - Đào Dân
bút ký

Tôi ra đời vừa sau cái mà nhiều người gọi là “cách mạng muà thu”, nên ba tôi, một người theo cách mạng nhiệt thành, đã đặt tên cho tôi là Dân, Đào Tân Dân. Công dân mới. Vậy mà khi lớn lên tôi lại theo phe phản cách mạng, phe “ngụy”, một cách có ý

Thursday, May 6, 2021

Quê Ngoại - Đào Dân
tản văn
 
Ông ngoại mất khi tôi chưa đầy năm tuổi sau một trận càn của Tây, vậy là căn nhà của ông ở làng Tài Lương gần như không còn ai. Các cậu Bí, Khôn, Du, đã lần lượt thoát ly ra vùng kháng chiến sau khi cậu Giải bị

Thursday, April 15, 2021

Chim Non Rời Tổ - Đào Dân
bút ký

Con đường mòn men giữa mấy thửa ruộng một bên và những khoảnh đất trồng bắp đậu một bên. Cạnh ngay bên trái đường là một dãy dứa dại, lá đâm lên với những gai nhọn mọc ngược trông dọa nạt. Vì chúng mọc hai bên mương thoát nước nên tuy vào mùa

Wednesday, March 24, 2021

Buổi Sáng Của Tuổi Thơ Tôi - Đào Dân
bút ký

Tác giả Đào Dân

Mẹ vừa lay tôi vừa nói, giọng dịu dàng hơn thường ngày:

- Dậy đi Dân ơi, dậy ăn cơm còn đi tỉnh với tau.

Hai tiếng “đi tỉnh” như một mệnh lệnh vô hình làm tôi ngồi bật dậy, một nỗi vui sướng từ đâu tràn ngập trong lòng. Giữa cái lờ mờ của