Hạnh Phúc Khi Đời Cạn Khổ Đau - thơ Hạ Thái
Ước gì trở lại con đường cũ
ngắm áo dài bay đuổi váng chiều
ôn kỷ niệm thời niên thiếu ấy
thuở tuổi xanh đời chớm biết yêu
Đọc lại những gì trên vách đá
vẽ lúc trời hồng còn dấu ghi
các nàng ngộ nghĩnh và xinh xắn
nhẹ nhàng thanh thoát gót chân đi
Tìm lại âm thanh chiều phố lạnh
những tiếng đùa nô, dấu vết quen
cảnh cũ xưa còn người vắng vẻ
lặng đời ẩn náu dấu chân chim
Ước gì sống lại thời trai trẻ
đêm trường lấp lánh ngắm tầng sao
đếm hoài không thể tìm ra hướng
trôi đời lưu lạc tận phương nao
Bao năm chưa thể quên bờ bến
sen rộ xuân hè dệt cảnh thơ
trăng thanh gió mát đêm tàn hạ
hương đời thoảng gợn đẹp như mơ !
Năm mươi năm cách biệt con đường
chuyến tàu oan nghiệt chạy triền miên
năm mươi năm đẩy đưa dang dở
bao nỗi đau thương nỗi đoạn trường
Ngồi buồn ta viết thơ tự sự
hồi tưởng ngày xưa thuở ấm êm
ước gì xoay ngược vòng nhân thế
dựng lại uy nghiêm những miếu đền.
Năm chục năm qua hai thế kỷ
mắt đục dần trong sáng tỏ rồi
khập khiểng chân bùn dơ vấy cả
tạ quỵ gập đầu nhận lỗi thôi
Bài thơ muốn viết dài thêm nữa
chuyện hai thế kỷ tiếp liền nhau
với lòng hoài niệm con đường cũ
hạnh phúc khi đời cạn khổ đau…!
Hạ Thái
Apr 7/2026
Trích: Tạp chí Văn Học Nghẽ Thuật Biên Khảo CỎ THƠM số 112 / Jun-2026.